Thiếu gia giàu có giả phá sản để thử lòng người yêu và cái kết bất ngờ

Tôi gặp và quen em, Quỳnh  cũng là một cô gái tỉnh lẻ nên tôi nghĩ bắt quen với cô nàng không quá khó khăn. Bề ngoài của tôi cũng thuộc hàng lớp khá so với những chàng trai khác, còn Quỳnh thì sự xinh đẹp của em có thể miễn bàn rồi. Tôi lân la khi gặp em tại một hàng ăn, em có một nụ cười hiền, một làn da trắng mịn mà biết bao cô nàng sẽ phải ghen tị.

Tôi quen Quỳnh sau khoảng 3 tháng tán tỉnh, em gật đầu làm người yêu tôi. Chúng tôi cứ vậy yêu nhau được gần 1 năm. Tôi nhận thấy em đúng là người phụ nữ mình cần. Em xinh đẹp, dịu dàng, ngoan ngoãn và nghe lời. Tuy có một điều tôi vẫn hơi lạ. Em rất hay hỏi về gia đình tôi, bố mẹ tôi làm gì, ra sao . Tôi cũng thật thà nói bố là tổng giám đốc công ty này kia, mẹ cũng là cổ đông của công ty nên gia đình thuộc loại giàu có.

Trước kia tôi đã yêu một vài cô, mấy cô nàng này đều ở bên tôi chỉ vì tiền của tôi, vậy nên tôi cũng sợ em sẽ vậy. Tôi rất muốn cưới Quỳnh làm vợ, nhưng trước khi làm điều đó, tôi nghĩ ra một kế sách để thử em. Khi yêu em, tôi đều đi ô tô hay xe xịn, đưa em đi ăn nhà hàng và những quán ăn ngon. Nhưng tôi muốn thử liệu một chàng trai giàu có đột nhiên trở thành kẻ nghèo thì em có còn theo tôi nữa hay không.

Nhìn thấy hình ảnh lếch thếch của tôi, em thoáng khó chịu, nhưng sau đó lại mỉm cười ngay. Em leo lên xe tôi, rồi cũng trưng cái vẻ mặt không hài lòng đó ngồi vào bàn ăn. Biết em không thoải mái, nhưng vẫn giả vờ.

Tôi cùng em đi dạo một công viên, ngồi đó, tôi kể cho em nghe về chyện gia đình bị phá sản, bố mẹ không còn cho tiền ăn tiêu. Tiền lương không đủ tiêu, các loại thẻ và xe đều bị ngân hàng tịch thu tài sản cả. Nghe đến đó mặt em biến sắc, em hỏi tôi dồn dập: “Vậy còn nhà cửa, tất cả mọi thứ đều mất trắng sao anh. Có nghĩa là anh không có gì trong tay cả đúng không?” tôi cúi mặt, gật đầu thừa nhận nhằm tránh ánh mắt vì tôi sợ lời nói dối của mình bị phát hiện. Nói hết câu tôi mới ngẩng đầu lên, nhìn được ánh mắt hoàn toàn thất vọng từ em.

Em nói muốn ăn kem, tôi bảo đợi tôi một chút rồi tiếp tục kế hoạch của mình, sau khi trả tiền ăn xong, tôi chỉ còn mấy tờ tiền lẻ đều một, hai nghìn, gom góm lại trước mặt cho em thấy rồi tôi chạy đi. Về đến nơi, nhìn đằng xa thấy em đang nói chuyện điện thoại với ai đó, tôi men lại gần và nghe rõ từng lời.

“Tao cứ tưởng nó giàu có thì tao mới bâu vào cố giữ đến vậy chứ, giờ nó chả còn có gì, nhà không có, xe không có, nãy tao còn thấy nó có mỗi mấy nghìn lẻ cơ, chắc sắp hết tiền. Kiểu này có khi lại chuẩn bị ăn bám tao cũng nên.”. Tôi không nghe được bên kia nói gì, chỉ thấy em dừng một lúc rồi tiếp tục nói. “Ừ, thì thế đó. Anh Tuấn trưởng phòng công ty mình cũng được, hắn đang có ý với tao, chắc bỏ thằng này tao lại chạy qua hắn thôi, chứ sống sướng quen rồi giờ không có tiền thì tao sống làm sao được…”

Mãi nghe những lời lẽ kinh khủng từ người yêu, tôi không biết hai cây kem mình cầm đã chảy hết xuống tay từ lúc nào nữa. Tôi bước ra, em giật mình nhưng lại thay đổi ngay sắc mặt. Em đến cầm khăn giấy lau tay cho tôi, trách tôi vô ý, đi lâu để kem chảy hết. Vậy có nghĩa là em đang định diễn bài giả nhân giả nghĩa đó với tôi đến tận phút chót.

Nhưng tôi đâu có ngu đến vậy, tôi đã biết hết cái sự thật đằng sau đó. Hóa ra em cũng chỉ là kẻ hám tiền của tôi chứ thực chất vốn chẳng yêu thương gì tôi cả. Tôi cầm tay và nói với em:

– Anh xin lỗi vì nói dối em, công ty bố mẹ anh không hề bị phá sản, xe này là cái xe cà tàng của bạn. Thật ra hôm nay là ngày anh đã chuẩn bị để cầu hôn em.

– Thật sao anh? – Nhìn em vui mừng hớn hở, tôi đem chiếc nhẫn mà lẽ ra đã thuộc về em ra đưa trước mặt em.

– Em thật sự rất xinh đẹp, rất xứng đáng trở thành phu nhân của một người giàu có, chỉ có điều người chồng đó không phải là anh. Em hãy tìm anh Tuấn trưởng phòng công ty em làm chồng nhé, anh xin lỗi không thể lấy em làm vợ được. Em không xứng đáng trở thành vợ của anh.

– Anh…

Rồi tôi ném chiếc nhẫn xuống hồ nước cạnh đó. Em nhìn theo chiếc nhẫn bàng hoàng. Tôi bỏ đi, em đứng trơ ở đó không nhúc nhích. Chưa bao giờ tôi có thể tưởng tượng người con gái mình yêu lại tồi tệ đến thế. Có lẽ, ở cái tuổi gần 30 phải chăng tôi nên ngừng tin vào một tình yêu với túp lều tranh hai trái tim vàng.

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *